CHÀO MỪNG NĂM HỌC MỚI

2020 - 2021

Trường THCS Nguyễn Chí Thanh

Kính thông báo!

Người Thầy

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người thầy … với ca từ mộc mạc chân quê trong bài hát “Người thầy” của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy cứ vang vọng mãi trong tôi, làm tôi không thể quên được hình ảnh người thầy trong những ngày đầu tiên cắp sách đến trường.

Sáng nay, ngày đầu thu, khí trơì mát dịu, những luống Cúc trắng, vàng màu mật ong nằm e ấp bên những thảm cỏ xanh, tôi lại ngao du trên con đường làng hai bên bờ rợp mát bóng tre xanh. Gió thu chiều đang gieo nhẹ trên tóc tôi những sợi nắng mong manh lên mặt đường những mảnh lá nhỏ li ti màu vàng mơ. Trong sâu thẳm của tâm hồn, hình bóng người thầy của riêng tôi với khuôn mặt hiền từ và nụ cười hồn hậu. Đó là người thầy đã dạy tôi những bài học đầu tiên về cuộc sống tình người. Thầy “Hải” một cái tên, một con người mà ai đã một lần gặp thì không thể nào quên. Hôm nay, ngày 20 tháng 11. Trời đất và con người thắp sáng mãi một niềm “Tôn sư trọng đạo”, là ngày hội để đất nước và bao thế hệ học sinh chúng tôi tôn vinh, bày tỏ lòng biết ơn của mình tới công lao dạy dỗ của các thầy cô giáo. Ngày đó đối với tôi hạnh phúc biết bao khi được bố mẹ cho về quê thăm thầy cũ lúc tôi còn là học sinh tiểu học. Ngày nay tôi đã lên lớp 8 rồi nên được bố mẹ cho đi một mình, tôi tha hồ đi tìm, đi tìm lại chút tình, tấm lòng của người thầy vẫn mãi còn trong tôi.

Nhà thầy kia rồi, cây sữa năm nào bây giờ đã xòe tán che được cả một vùng trời. Trong dòng hồi tưởng của tôi về những kỉ niệm tuổi thơ, hình ảnh con hẻm nhiều vũng nước đọng bởi những trận mưa dông, đấy là con đường quen thuộc suốt từ thời thơ ấu của tôi bây giờ không còn nữa đã được thay vào đó bằng những con đường thẳng tắp bê tông hóa cả, đó là một sự thay đổi lớn trong tôi. Thầy giáo Hải của tôi lúc bấy giờ còn rất trẻ, gương mặt hiền từ, nhân hậu đang tươi cười đón tôi trước cửa lớp. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên cạnh, cũng như tôi học bỡ ngỡ, rụt rè, đây là những người bạn chưa hề quen biết nhưng lòng tôi không cảm thấy xa lạ chút nào. Những nét chữ tròn đều của thầy trên bảng đen, những lời ân cần dạy bảo của thầy và bài học đầu tiên là hành trang chắp cánh cùng tôi đi suốt cuộc đời.

Bây giờ mái tóc xanh của thầy đã phai màu. Đôi mắt lấp lánh xưa kia giờ có chút đăm chiêu buồn nhưng nụ cười vẫn đôn hậu và hiền hòa như thuở nào. Thầy mở rộng vòng tay ôm tôi vào lòng, ôi! Một cảm xúc êm dịu vô cùng. Thầy đã hiến cả trí thông và lòng dũng cảm của mình cho chúng tôi, đã đem đến và khai mở cho tâm hồn chúng tôi những tri thức, những kinh nghiệm vô giá mà nhân loại đã tích lũy từ những thế kỉ trước. Thầy đã luôn quan tâm đến sự tiến bộ của chúng tôi, vui sướng trước sự trưởng thành và trăn trở trước những thiếu sót mà chúng tôi đã vấp phải. Ai đó đã từng nói: “Mùi thơm nhất là mùi của lúa gạo, vị ngon nhất là vị mặn của muối và tình yêu thánh thiện nhất là tình yêu của người thầy giáo”.

Thế là tôi từ biệt thầy trong mùa hoa cúc ấy, thầy nhìn theo những chiếc lá vàng nhỏ cuốn theo cơn lốc đang tung bay trong đám mịt mù, đôi mắt sáng ngời ấy dõi theo bước tôi trong cuộc đời. Thầy âm thầm lặng lẽ . Lòng tôi mang nặng tình thầy. Thầy ơi ! ! ! ! ! !.

 

Trương Thị Tuyết Lan

Chào mừng các bạn đến với Website của Trường THCS Nguyễn Chí Thanh - Đà Nẵng